Đàn Organ (giả lập) trên máy tính -Dấu Tình Sầu -Trời còn vương nắng để gió đi tìm

Print Friendly, PDF & Email



Ngô Thụy Miên là một trong những nhạc sĩ nổi tiếng của dòng nhạc trữ tình Việt Nam. Ông và Từ Công Phụng là hai trong số nhiều nhạc sĩ đã dành cả cuộc đời để viết tình ca. Ngô Thụy Miên từng chia sẻ, đối với anh, cái chết chỉ là sân khấu, nhưng tình yêu là vĩnh cửu, và ngay từ khi mới vào nghề, anh đã đặt cho mình một con đường dài là những bản tình ca. Mỗi nhạc sĩ đều có cách nghĩ riêng để viết về tình yêu, ở Wu Shuiming – tình yêu dù chia cắt hay tan vỡ thì vẫn nhẹ nhàng, trong sáng. Anh không mong mọi người biết đến mình như một ông hoàng hay “ông hoàng” của bất cứ thể loại nhạc nào, chỉ được nhớ đến là người sáng tác những bản tình ca, thế thôi. “Tình Yêu Chết Chóc” là một ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, lấy cảm hứng từ một câu chuyện và một cô gái có thật trong cuộc đời anh. Giáng Ngọc – Nữ sinh cấp 3 nổi tiếng Sài thành với mái tóc dài buông xõa cùng tà áo dài trắng tinh khôi. Khi đó, anh chỉ là một sinh viên lang thang trong trường đại học. Nàng có vẻ đẹp kiêu sa và lãng mạn, dù đã ba mươi năm trôi qua và mọi chuyện đã lắng xuống nhưng hình bóng người con gái ấy vẫn mãi in sâu trong tim Wu Shuiming, trở thành nguồn cảm hứng và thôi thúc ông viết nên nhiều tác phẩm bất hủ. Những bản tình ca như “Dấu tình chết”, “Giáng Ngọc”. Vào lúc hoàng hôn, ánh nắng gay gắt giữa trưa được thay thế bằng ánh sáng dịu nhẹ, và những cơn gió bất tận dường như xoa dịu và xoa dịu trái tim. Trong khung cảnh hiu quạnh ấy, người trong bài hát đã đuổi theo “dấu chân” của cô trên con đường cũ, một con đường tôi đã đi không biết bao nhiêu lần, giờ không thể gặp lại. Những cái siết tay, vỗ về giữa mùa đông lạnh giá, tình yêu … dường như cũng đang phai nhạt. Chính những năm tháng trùng trùng dấu vết ấy đã xóa sạch mọi ký ức về anh trong tâm trí em. Hoàng hôn là khoảng thời gian cuối ngày luôn gợi lên nỗi buồn và cảm giác vương vấn về một điều gì đó. Một số kế hoạch chưa thành hiện thực, một số việc không thể chia sẻ cùng ai. Trong bài hát này, cнíɴн là nỗi nhớ được gợi lên bởi khung cảnh lãng mạn và u uất. Nhìn cành Xingshi dường như càng ngày càng dày, dường như chúng đang “khóc”, khóc cho một tình yêu sầu muộn, và một giọt nước mắt nữa vẫn còn đọng lại trên đôi môi ấy. Người nhạc sĩ là hiện thân của Dream Stone, không phải là hình ảnh của một thiếu nữ còn trẻ, chưa chịu được tổn thương của tình yêu, còn hờn dỗi với những câu chuyện nhàm chán. Rồi gót chân nhỏ nào cũng sầu. Hoàng hôn giống như một cỗ máy thời gian có thể đưa chúng ta trở lại những khoảnh khắc trong quá khứ, bất cứ lúc nào chúng ta chọn để nhớ lại, đắm chìm và mơ ước. Khi mặt trời lặn hướng Tây, ánh nắng chỉ còn là ánh sáng lung linh, ánh ban mai dần chuyển sang màu tím mộng mơ, đó cũng là lúc cảm xúc của ta dâng trào. Cảnh buồn cũng chẳng vui, cảnh chiều tà vốn đã sầu, tiếng đàn piano “kín kẽ gian buồn” khiến lòng người thảnh thơi, vui vẻ. Chiều nào buồn nghe tiếng đàn xa xa Lá thu như đã về cội Người trong sa mạc cũng muốn quay ngược thời gian và không gian không bao giờ cháy bỏng nữa. Nơi hạnh phúc mãi mãi hạnh phúc, là nơi dừng chân của bao đôi tình nhân. Theo nghĩa đen, đó là nơi một người đàn ông tốt được đưa đến đó sau khi anh ta chết, và trong tình yêu, cái kết hoàn hảo cho các cặp đôi đến với “Thiên đàng và Trái đất vĩnh cửu”. Nhưng không phải cặp đôi nào cũng được như ý muốn, cặp đôi trong bài hát đã bị “đam mê sỏi đá làm lu mờ…”, con đường đến với hạnh phúc bị ngăn trở bởi thử thách nên giờ đây đôi bạn đã chia tay nhau. Nhưng em có nhớ nỗi nhớ ngày xưa, hay em xem nó như gió cuốn bay đi? Người ta thường nói buồn thì không nên ngắm hoàng hôn, càng ngắm càng buồn, đắm chìm mà choáng ngợp. Âm thanh mơ màng giữa khung trời vắng như đưa ta về với buổi chiều hôm ấy, cái thời ta đã từng có nhau, từng có nhau, từng rất hạnh phúc. Cứ tưởng thời gian đã đưa câu chuyện tình yêu ấy vào sâu trong kí ức, nào ngờ rằng “bước chân bao năm qua đã lặng im”. Trong ánh nắng chiều dịu nhẹ, nhìn những cây mận phản chiếu trên đường lại mang trong mình những ký ức tuổi thơ. Nhớ khi chúng ta gọi cho ai đó, nhớ khi chúng ta quyết định quên đi những mối tình đã qua – nhưng điều đó dường như là không thể. Ca khúc “Dấu tình sầu” của nhạc sĩ Wu Cuimin thể hiện rất buồn về những kỷ niệm tình yêu đã qua nhưng không mang lại nhiều nỗi buồn, mất mát cho người nghe. .
[a*1]
[a*2]

You may also like...